Home / Chia Sẻ & Cảm Nhận / Con nợ cha mẹ những ngày vui bất tận

Con nợ cha mẹ những ngày vui bất tận

BVSS (27.11.2015) – Con nợ cha mẹ những ngày vui bất tận

500_87a547ce-f8ef-4f1f-b1d6-68b243db532d

Cả cuộc đời mẹ cha tất bật,
Cho chúng con lẽ sống tình yêu.
Đại dương bao la đâu đã là nhiều,
Với chúng con cha mẹ là tất cả.

Có đôi lúc
Mải mê quay với dòng đời ồn ã.
Những đô hội thị thành,
Những phương trời xa lạ,
Chợt giật mình tỉnh giấc nhớ mẹ cha!

Như những đàn chim giữa rừng cao núi thẳm- nơi lắm nắng nhiều mưa, vẫn miệt mài tìm nhặt từng chiếc lá cành khô kết thành tổ ấm cho chim con. Như những con cá hồi vượt ngàn suối thác ghềnh tìm đến nơi bình yên nhất, vắt kiệt sức mình hoài sinh những chú cá hồi con. Như những bầy ong sẵn sàng chiến đấu bảo vệ ong con yếu đuối. Những hình ảnh ấy làm tôi chợt nhận ra ai cũng cần có một thiên thần hộ mệnh, cần được đùm bọc và yêu thương. Cũng như những chú chim non, những con cá hồi bé nhỏ và như những cô cậu ong tí xíu, tôi được cha mẹ yêu thương, chăm chút từng miếng ăn giấc ngủ. Tôi xin mượn tạm những dòng nhật kí thân thương của mẹ để diễn tả tình yêu thương ấy: “Ngay từ khi được Chúa tác hình trong dạ mẹ, mẹ cảm nhận được sự biến đổi sâu thẳm và mối giây liên kết giữa hai mẹ con. Chúa mang đến nơi mẹ một thiên thần bé nhỏ chưa rõ hình hài. Niềm hạnh phúc khó tả khi đón nhận con vào lòng, mẹ yêu tha thiết mầm sống đang dần lớn lên trong mẹ. Vì thế dù phải mệt mỏi, vất vả, nặng nề nhưng sức mạnh từ con làm mẹ thấy an lòng và không còn khó khăn gì mà mẹ không thể vượt qua. Cha con xoa bụng mẹ nở nụ cười trìu mến yêu thương. Hãy ngoan nhé! Cám ơn con vì đã luôn bên mẹ”. Đọc những lời đó, trái tim tôi thắt lại, cổ họng nghẹn lại làm tiếng nấc không thành lời.

Đã hơn 20 năm rồi, mẹ nhỉ? Thời gian thấm thoắt trôi đi thật nhanh, con gái mẹ bây giờ đã là “cô bé 21 tuổi” chưa thấy lớn khôn gì cả. Tôi lặng mình muốn tìm về kí ức tuổi thơ. Mẹ kể lại những tháng ngày mang thai: “mẹ hạnh phúc cảm nhận con lớn lên từng ngày. Cứ đeo bám mẹ suốt chín tháng mười ngày, chắc làm mẹ mệt nhọc dữ lắm. Mẹ mong mỏi con cất tiếng khóc chào đời biết nhường nào, và chín tháng mười ngày rồi cũng trôi qua rất nhanh. Niềm hạnh phúc vỡ òa khi con gái mẹ sinh ra khỏe mạnh, xinh xắn, bụ bẫm, đáng yêu. Mẹ bảo không biết tôi giống ai mà lại bụ bẫm thế. Chắc là tại mẹ chăm sóc tốt quá chăng? hay là tại tôi dễ nuôi nhỉ. Hihi. Ngày ấy tôi “mộng năng”  tới nỗi tập lẫy tập bò mà khổ sở như leo núi vậy. Lúc đó trông tôi chắc buồn cười lắm, béo tròn béo lăn, ngã lên ngã xuống như bí ấy.  Thế rồi mẹ chạy lại nựng: “Con yêu có đau không, lần sau đi chậm thôi nha”. Xuýt xoa như mẹ vừa bị ngã vậy. Thế là tôi lại cười hồn nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Bây giờ lớn rồi mà mẹ vẫn bảo: “ Con dễ nuôi, lại còn ngoan nữa chứ”…, những câu nói ấy làm tôi khoái chí lắm. Lớn hơn chút nữa, mẹ nghe thấy tôi cứ aa, bi bô, mama,… ậm ờ đến là buồn cười, mẹ còn trêu là luyện giọng nữa chứ. Hihi. Cho đến một ngày tôi cất tiếng gọi: “ Mẹ ơi!” mẹ nghe thấy câu nói đó thì vui sướng biết là cơ man, niềm hạnh phúc khó diễn tả thành lời, ngay lập tức mẹ ôm chầm lấy tôi, “ con nói gì? Con nói lại xem nào? Con gọi mẹ ư?”. Sau thời gian đó, tôi phát như loa phóng thanh, có lẽ mẹ cũng đau đầu, mệt mỏi và muốn tôi yên lặng chút đấy, nhưng tôi cứ ngây ngô phóng loa thôi. Nhiều lúc vẩn vơ tự hỏi :“Có bao giờ mình làm mẹ buồn không nhỉ? Chắc hẳn tuổi thơ ngây dại không tránh khỏi những lúc làm mẹ phiền lòng, nhưng hỏi mẹ thì mẹ chẳng nói. Có lẽ trong trái tim mẹ không có ngăn nào dành chỗ cho những lỗi lầm của con, mẹ chỉ để dành cho những yêu thương và muôn vàn kỉ niệm về con. Mẹ còn rất lưu tâm dạy dỗ những bài học cuộc sống. Mẹ bảo: “Cuộc sống như một bản giao hưởng, trong đó mỗi người là một nốt nhạc trong nhạc khúc ấy, tất cả mọi người cùng đồng điệu để hòa lên một bản hòa tấu tuyệt vời nhất. Con hãy là một nốt nhạc du dương, ấm áp để mỗi khi nốt nhạc ấy vang lên, ai ai cũng cảm thấy tâm hồn được sưởi ấm nhé! Bài học về thời gian nữa nè: Thời gian như chiếc tàu đã nhổ neo thì không quay lại nữa, nó không giống như cỗ máy thời gian của Doraemon đâu, nên con hãy tận dụng thời gian và sức lực của tuổi trẻ để có được một cuộc sống hạnh phúc nhé con gái yêu! Nhưng hạnh phúc là gì hở mẹ? Mẹ nói: “ Hạnh phúc chỉ đơn giản là mẹ có con”. Mẹ lúc nào cũng thế, làm tôi cảm thấy mình không thể xa nổi mẹ. Không chỉ có thế, mẹ còn dạy rất nhiều điều nữa, kể cơ man nào được,…những bí quyết ấy làm cho cuộc sống của con gái mẹ luôn tràn ngập niềm vui hạnh phúc. Niềm tin và tình yêu trong cuộc sống là quan trọng nhất. Đời người chỉ sống một lần. Những lời mẹ dạy vẫn còn nguyên giá trị.

Ngồi viết đôi dòng suy tư mà lòng dâng trào nỗi thương cha nhớ mẹ. Hình ảnh của mẹ, của cha và những năm tháng yên bình ấy như càng sâu đậm hơn nơi phồn hoa thị thành. Xa quê vắng mẹ con mới thèm được nhìn thấy hình ảnh mẹ mỗi lần tan trường về, thèm được mẹ gọi tên và cho nếm thử những món mẹ đang nấu, thèm hơn được mẹ vỗ về, âu yếm, ôm chặt vào lòng như những ngày thơ bé. Thời gian càng làm dày thêm nỗi nhớ trong con, tưởng chừng như con sống không thể vắng bóng mẹ trên đời.

Đã gần 50 năm trôi qua, gánh trên mình muôn nỗi nhọc nhằn, cha mẹ vẫn từng ngày tần tảo sớm hôm để kiếm cho được miếng cơm manh áo cho các con. Không một lời cằn nhằn than trách, ngày qua ngày vẫn luôn nguyện cầu cho con cái được hạnh phúc, an lành. Thương cha mẹ vất vả vì con nhưng cô con gái gần 21 tuổi đầu chưa đủ lớn này vẫn chưa làm được gì để đỡ đần cha mẹ. Trong mắt cha mẹ lúc nào tôi cũng là một cô công chúa bé bỏng. Cha còn gọi bằng cái tên thân thương hơn là “tiểu thư” nữa chứ. Hơn một lần tự hỏi, đến bao giờ mình mới lớn được nhỉ? Bao giờ mình mới giúp cha mẹ nhẹ gánh hơn đây? Dấu chấm hỏi ấy vẫn đặt ra từng ngày như tiếp thêm sức mạnh cho tôi. Cha mẹ chính là sức mạnh và là cuộc sống của con. Tình yêu và niềm tin có sức mạnh biến đổi tất cả, con sẽ cố gắng thật nhiều để cha mẹ luôn hạnh phúc vì có con. Yêu cha mẹ nhiều. Xin Chúa giữ gìn để cha mẹ con luôn mạnh khỏe, an lành, hạnh phúc!
Phượng Trần

Check Also

photo-1-15281709436142127125245

Mẹ trẻ ở Nghệ An bất chấp lời khuyên của bác sĩ giữ lại tứ thai: “Trời cho rồi, nhất quyết không bỏ”

Dù đã được bác sĩ cảnh báo rất nguy hiểm nhưng vì nặng tình mẫu …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *